Thơ laika

Em đừng cười tôi thấy xót xaLàm ơn đi hãy khóc ra đến nhẹĐừng giả vờ gồng bản thân lên khỏe mạnh mẽTôi biết cả rồi, trông em tệ vượt đi

Hãy khóc thiệt nhiều cho ướt nthon bờ miCho tuôn hết ra rất nhiều gì còn giấu giếmCho đớn nhức xưa nay nay kìm nénĐược một lần xả hết được ko em?

Đừng nhằm nỗi bi tráng mãi ấp ủ trong timEm héo hon cứ lặng yên chịu đựngĐến một ngày em không hề đầy đủ sứcEm làm vắt nào? Giờ hãy khóc thật to

Khóc không còn một lượt nhằm quẳng đầy đủ bi ai loĐể tổn thương Tính từ lúc giờ đồng hồ tung biếnĐể trái tyên em mặc dù không còn nguyên vẹnNhưng sẽ nguôi dần rất nhiều lốt rạn đớn đau.

(Laika)


Em không hề khờ khạo như thusinh sống ấyKhông nhìn mưa âm thầm lặng lẽ khóc một mìnhEm mỉm cười cợt sáng ngời đón bình minhKhông bao gồm anh ttách vẫn xanh màu nắng

Em không hề phải bối rối lo lắngAnh làm những gì, sẽ niềm hạnh phúc bên aiĐã trải qua các ngày tháng đủ dàiChẳng trách nát hờn dẫu ai không đúng ai đúng

Em không còn vờ trẻ con làm nũngNlỗi thời trước lúc anh nghỉ ngơi cạnh bênEm yên tĩnh nghe mưa hát bên thềmThiếu một tín đồ đời vẫn yên ả thế

Em không thể các tối nhiều năm im lẽNhớ đến anh nhằm lệ ướt hai hàngÔm vào lòng cả phố xá thênh thangKhông gồm anh nắng nóng vẫn quà tỏa nắng.

(Laika)


Anh đừng hát nữa bài bác tình khúc sẽ cũEm nghe đầy đủ rồi, không còn muốn nghe thêmBài tình ca này vốn dĩ rất dịu êmNếu như anh chẳng đem hát Tặng Kèm cô gái khác

Bài tình ca từng câu từ đổ vỡ nátAnh lại nhặt về chắp vá, hát em ngheEm thấy tlặng mình rét mướt đến tái têXin lỗi anh, không muốn nghe thêm nữa

Em ngán nghe mọi nốt trầm dang dởChẳng còn gì nhằm mà lại lưu giữ nữa đâuDấu thăng tê từ tương đối lâu đã chín mềm nhàuNên xin anh đừng làm cho đau em nữa

Đã từ tương đối lâu em thôi không còn sợlúc một mình mùa trlàm việc gió đông sangEm vẫn là em, tương đối thsinh hoạt vẫn dịu nhàngThế nhé anh đừng sở hữu thêm rét mướt giá

Bài tình khúc bi ai đang chẳng ai ước ao nhớ.

(Laika)


Dù fan ko về thì nắng nóng vẫn lên thôiGió vẫn lay cây với đôi lần mưa đổNgười vẫn trở về ngược xuôi đầy góc phốKhông có tín đồ ai đó vẫn bi tráng vui.

Người không về màu sắc lá vẫn xanh câyĐêm vẫn buông sau một ngày nắng nóng tắtChiếc loa chiều vẫn vang dội câu hátMây bên trên ttránh vẫn xiêu bạt muôn phương thơm.

Người không về cỏ vẫn ủ giọt sươngQuán bên đường vẫn đông tín đồ kẹ lạiĐôi chyên ổn ttránh vẫn ngân nga hót mãiHạt vẫn nẩy mầm đến cây trái đơm bông.

Người ko về ai đó sẽ ngóng trôngSẽ khóc than cho thỏa ước ao thỏa nhớRồi đã an bình sẽ thôi không hề sợSẽ lại mỉm cười ngóng ai đó yêu thương thơm.

Dù người không về nắng nóng vẫn cứ vàng ươm.

Lai Ka


Em vẫn thường ngang qua con đường đóGóc cửa hàng quen thuộc vẫn ngoái mắt lại nhìnVẫn đợi chờ với le lói niềm tinNgày như thế nào kia fan vẫn về tra cứu lại.

Em vẫn thường ngồi 1 mình tương khắc khoảiNhìn tấm hình ngày nhị đứa chụp chungRồi nhớ ai nỗi ghi nhớ mang lại vô cùngHai đứa mình…cũng đã từng hạnh phúc.

Em vẫn thường đặt tay lên lồng ngựcNgnạp năng lượng con tim đang nhức năn năn, đụng càoNgười hiện thời ngơi nghỉ chỗ ấy ra saoCó lưu giữ em như ngày làm sao còn nhớ.

Em vẫn hay ghi nhớ lời tín đồ kể nhởMùa rét mướt rồi đừng tất cả mặc phong phanhĐông trong năm này sẽ lạnh buốt tlặng mìnhNgười có về mang lòng tin sưởi nóng.

Em vẫn thường nghe tim bản thân khẽ đậpđiện thoại tư vấn tên anh trong bận rộn thường ngàyCó một người vẫn yêu thương siêu đắm sayĐợi một người vào trong 1 ngày về lại.

Lai Ka


Bao thọ rồi chưa liên lạc cùng với nhauNgười này nơi đâu, người tê không bắt buộc biếtAi sinh sống ra sao, nao nức vui giỏi mỏi mệtChẳng còn fan nào thấy quan trọng để quan tâm.

Mình cách nhau chừng sẽ bao mon, bao nămKỉ niệm xưa đang ở lặng say ngủChắc chẳng có ai còn nhớ về ngày cũNhững êm đềm có thể cũng đã tan chảy ra.

Bao lâu rồi mình không cùng hát tình caBản nhạc xưa đôi cha lần vạc lạiChắc chẳng tất cả ai còn thấy lòng trống trảiDù 1 mình nghe mãi vẫn lãnh đạm.

Bao thọ rồi mình ko bước đi chungTrên con phố đã từng có lần là thân quen thuộcChắc hiện thời cũng chẳng ai biết đượcCó song lần nước mắt của ai rơi.

Thơ sưu tầmtg LAI KA


Em cười những để cho tất cả những người thấy đấyVhứ thực ra em vốn vô cùng yếu mềmAnh vô trung tâm chẳng bao giờ phát âm đượcEm vẫn hóng cùng thầm khóc bao đêm

Em nói nhiều nhằm cho người thấy đấyAnh tại vì sao ko quan sát đôi mắt em buồnPhải chăng tín đồ chẳng nhọc lòng phải vậySao chưa một lần nỗ lực phát âm em hơn

Em vui những nhằm cho người thấy đấyCon gái nlỗi em thường xuất xắc từ bỏ dối lòngEm buộc phải gì ngoài đôi lời thăm hỏiChắc em vẫn cười cợt cùng niềm hạnh phúc, mà lại không

Em khóc nhiều nhưng giấu tín đồ vậy đấyMong ước bé dại nhoi giữ anh lại bên mìnhNhưng tại sao người chẳng bao giờ hiểuEm buộc phải làm gì thân trời tối lặng thinh

laika


Có ai biết nơi nào phân phối niềm vui?Chỉ giùm tôi… tôi cài về một ítĐể đầy đủ thấy lúc yếu ớt lòng, mỏi mệtMang ra cần sử dụng chắc chắn rằng hết bi thiết thôi.


Anh là tín đồ em thiết yếu Call tênChẳng thể sống bên mỗi khi lòng yếu đuối đuốiAnh làm việc vô cùng gần…dẫu vậy lại xa khoảng vớiGiá được một đợt anh khẽ hỏi:”Ổn không?”

Anh là fan em chẳng thể ghi nhớ mongChẳng thể trông ngóng Lúc nắng nóng chiều vừa tắtChẳng thể dịu dàng êm ả ôm lấy anh thiệt chặtKhi gió mùa rét về em nóng sốt bàn tay.Anh là fan em bắt buộc tựa vaiĐể bình yên ngủ giấc nhiều năm nóng ápChẳng thể nào bắt anh ngân nga hátHay chọc tập em mỉm cười lúc đôi mắt bâng khuâng.

Anh là fan em chẳng dám quan liêu tâmChỉ dám dõi theo vào âm thầm yên lẽChỉ dám thanh thanh hotline thương hiệu anh thiệt khẽTrong niềm mơ ước như thế nào người chợt xẹp lại thăm.

Lai Ka


Em từ bỏ giận mình sao cứ đọng mãi thương thơm anhkhi tình yêu người chẳng dành cho em nữaCố suy nghĩ cách nhau chừng là do nhiều cách thức trởKhông gật đầu đồng ý tín đồ giờ đã có ai kia

Em trường đoản cú giận mình còn thao thức canh khuyaĐọc đều lời yêu thương anh viết về cô ấyHóa ra với những người tình cảm là nhỏng vậyVừa new nói tmùi hương, tảo khía cạnh đã quên rồi

Em trường đoản cú giận mình còn nhớ mãi không thôiNhững cthị trấn xa xưa người làm sao đâu còn nhớNhìn fan thuộc ai tay cụ cười rạng rỡTim mong muốn tan vỡ chảy mà lại buông vứt không đành

Em trường đoản cú giận bản thân vượt yếu ớt, mong manhVì một fan dưng nhưng mà bắt bản thân nhức quáGiá được quay về làm một bạn xa lạChẳng thân quen chẳng thương thơm có lẽ rằng đã vui rồi

Laika


*

*

Lưu trữ

Lưu trữChọn tháng Tháng Tư 2021 Tháng Ba 2021 Tháng Hai 2021 Tháng Một 2021 Tháng Mười Hai 2020 Tháng Mười Một 20trăng tròn Tháng Chín 20đôi mươi Tháng Tám 20trăng tròn Tháng Tư 20trăng tròn Tháng Ba 20đôi mươi Tháng Mười Hai 2019 Tháng Mười Một 2019 Tháng Mười 2019 Tháng Chín 2019 Tháng Sáu 2019 Tháng Năm 2019 Tháng Tư 2019 Tháng Ba 2019 Tháng Hai 2019 Tháng Một 2019 Tháng Mười Hai 2018 Tháng Mười Một 2018 Tháng Mười 2018 Tháng Chín 2018 Tháng Tám 2018 Tháng Bảy 2018 Tháng Sáu 2018 Tháng Năm 2018 Tháng Tư 2018 Tháng Ba 2018 Tháng Hai 2018 Tháng Một 2018 Tháng Mười Hai 2017 Tháng Mười Một 2017 Tháng Mười 2017 Tháng Chín 2017 Tháng Tám 2017 Tháng Bảy 2017 Tháng Sáu 2017 Tháng Năm 2017 Tháng Tư 2017 Tháng Ba 2017 Tháng Hai 2017 Tháng Một 2017 Tháng Chín năm 2016 Tháng Tám 2016 Tháng Bảy 2016 Tháng Sáu 2016 Tháng Năm 2016 Tháng Tư năm nhâm thìn Tháng Ba 2016 Tháng Hai 2016 Tháng Một 2016 Tháng Mười Hai năm ngoái Tháng Mười Một 2015 Tháng Mười năm ngoái Tháng Chín năm ngoái Tháng Tám 2015 Tháng Bảy 2015 Tháng Sáu 2015 Tháng Năm năm ngoái Tháng Tư 2015 Tháng Ba 2015 Tháng Hai 2015 Tháng Một năm ngoái Tháng Mười Hai năm trước Tháng Mười Một 2014 Tháng Mười 2014 Tháng Chín năm trước Tháng Tám năm trước Tháng Bảy 2014 Tháng Sáu 2014 Tháng Năm năm trước Tháng Tư 2014 Tháng Ba 2014 Tháng Hai năm trước Tháng Một năm trước Tháng Mười Hai 2013 Tháng Mười Một 2013 Tháng Mười 2013 Tháng Chín 2013 Tháng Tám 2013 Tháng Bảy 2013 Tháng Sáu 2013
*