Tột cùng của đau thương chính là sự nuối tiếc về một quá khứ tươi đẹp. Sự quay lưng của anh là nỗi đau trong cô, nhưng dù đau thế nào cô cũng mong anh cả đời bình an, chứ không phải sống trong sự sợ hãi khi phải đối mặt với cái chết, khi đau đớn nhất lại không có cô bên cạnh. Sao anh lại không để cô được ở bên anh, cầm tay anh, truyền cho anh một chút sức mạnh của mình. Anh phải tin rằng dù vết thương có chồng chất thì cô gái ngốc nghếch của anh cũng có thể một mình đứng dậy, mạnh mẽ sống tiếp, chỉ có sự tiếc nuối sẽ mãi hằn sâu trong lòng cô.

Bạn đang xem: Đã có người yêu tôi hơn sinh mệnh



Review Từng có người yêu tôi như sinh mệnh (2)


Vậy là hôm nay tớ lại được biết đến một câu chuyện tình thạt buồn – “Từng có người yêu tôi như sinh mệnh”. Tớ không muốn hứng chịu nỗi đau này một mình đâu nên sẽ chia sẻ cho các cậu cùng biết.

Mới lúc đầu đọc sách, cái cách tác giả dẫn dắt nhân vật rất độc đáo và sáng tạo. Có quá nhiều người đàn ông xuất hiện trong giai đoạn đầu khiến tớ hơi loạn một chút, nhưng nếu để ý kĩ tên các nhân vật và đặc điểm của họ thì sẽ dễ dàng nhận ra ở những đoạn về sau. Cuốn sách nói về tình yêu giữa Tôn Gia Ngộ và Triệu Mai. Trước khi yêu Mai Mai, anh đã từng yêu 2 người con gái khác. Nghề nghiệp của anh cũng coi như phạm pháp, nhưng Triệu Mai vẫn chấp nhận và bất chấp tất cả để yêu anh. Nhiều lúc, tớ thấy nữ chính thật ngốc, ngốc quá trời ngốc luôn và tớ thấy thật nể nang Gia Ngộ vì anh vẫn có thể chịu đựng được sự trẻ con, chưa trưởng thành của bạn gái mình. Tớ rất hâm mộ tình yêu giữa hai người họ. Triệu Mai, vì Gia Ngộ, cô dám đấu tranh với tình bạn 5,6 năm của mình với Duy Duy, cuối cùng cô đánh mất. Vì anh, cô tự nguyện dâng trọn “lần đầu tiên” của mình. Cô làm tất cả vì anh, kể cả hi sinh mạng sống của mình.

Còn Gia Ngộ, tớ chưa thấy người đàn ông nào nhẹ nhàng như anh cả. Có lẽ sự ưu tiên nhẹ nhàng này chỉ dành cho những người phụ nữ anh yêu. Những lúc anh bị thương hay gặp vấn đề thảm hại về công việc, tớ đều rất hồi hộp không biết chuyện tiếp theo sẽ xảy ra như thế nào. Anh rất lo lắng và quan tâm cho người con gái anh yêu, kể cả Triệu Mai hay Duy Duy. Những lần anh to tiếng trách mắng Mai Mai, cũng chỉ vì 1 chữ “thương”. Đâu ai ngờ rằng, họ bên nhau suốt 10 tháng, vui vẻ với nhau, ngủ cùng nhau, ăn cùng nhau, đi chơi cùng nhau,… tất cả mọi người đều tưởng chừng như đang hướng về một cái kết tốt đẹp. Đến khi biết được kết cục thật sự, tớ vẫn muốn tin, và hoàn toàn không muốn có một cái kết như thế. Nói thật là, rất rất buồn. Tớ cảm động trước tình yêu của họ, khóc khi một trong hai phải bỏ mạng mà người kia không hề biết,… mọi chuyện quá bi thảm rồi. Tớ vẫn không thể nào quên được những lời hứa, những câu nói mà Gia Ngộ dành cho Mai Mai, chúng đều từ tận đáy lòng và là toàn bộ tình cảm của anh với cô.

Đọc xong cuốn sách này, tớ đã suy nghĩ rất nhiều, về cái thứ được gọi là “tình yêu”. Có thể bạn sẽ bị hút hồn ngay từ chiếc bìa xinh xắn của cuốn sách, tiếp đó sẽ bị thu phục hoàn toàn bởi nội dung trong cuốn sách. Nếu mà đọc HE nhiều rồi, thử một chút SE có sao đâu? Lâu lâu mình cũng phải đổi vị một chút, bởi vì tình yêu không phải lúc nào cũng là tốt đẹp.

– Ngọc Minh

Một ngày mưa buồn, lòng tôi chợt trĩu nặng nhớ về một câu chuyện tình buồn xưa cũ. Câu chuyện của hai người yêu nhau bằng cả sinh mệnh nhưng đến cuối cùng vẫn phải chia ly. Một tình yêu rất đẹp, đẹp đến đau lòng.

Tôi từng đọc không ít truyện ngược hay SE nhưng có thể để lại cho tôi một hồi ức ám ảnh không thể quên thì chỉ có “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh”. Đây cũng là quyển tiểu thuyết khiến tôi đặt một dấu chấm hết với những câu chuyện ngôn tình. Bởi trong tôi đã có một tượng đài cho mình, một tượng đài mà không còn câu chuyện nào có thể sánh được.

Tôn Gia Ngộ không giống với bất cứ nam chính ngôn tình nào cả, anh là một người đàn ông chưa bao giờ có hình tượng hoàn hảo. Anh không xuất thân từ hào môn thế gia, cũng không phải là người có thể một tay che trời mà chỉ là một thương nhân Trung Quốc trên thành phố Odessa, để kiếm tiền bất chấp làm ăn phi pháp, một con đường đối mặt biết bao hiểm nguy, nhơ nhớp của xã hội. Bàn tay cũng không biết đã nhuộm bao nhiêu máu kẻ thù. Giàu có nhưng lại đơn độc. Triệu Mai cũng không phải là một nữ chính ngôn tình điển hình, cô không quá đỗi xinh đẹp, không sắc sảo, tài năng cũng chẳng nổi trội, vì tiết kiệm tiền mà phải sang Odessa du học.

Hai con người xa lạ, tưởng chừng như không có cơ hội bên nhau bởi tính cách, hoàn cảnh của họ quá khác biệt lại được định mệnh huyền diệu gắn lại với nhau. Gia Ngộ gặp Triệu Mai lần đầu tại một cuộc đẫm máu ở Odessa, lần hai là qua Duy Duy, nhưng dường như chẳng chú ý mấy đến cô gái bé nhỏ này. Mãi đến một ngày, giữa bóng tối bao trùm, khi những ngón tay cô nhẹ lướt trên phím đàn, một bản nhạc trầm buồn ngân vang gợi lại miền kí ức xưa cũ của anh, miền kí ức bi thương được khoá chặt từ 10 năm về trước. Cũng từ ngày hôm đó duyên phận của hai người đã được ghép nối với nhau.

Tôn Gia Ngộ từng nói “anh là một người vừa háo sắc, vừa không có trách nhiệm, lại không biết nói lời ngon tiếng ngọt” bởi cuộc sống của anh vốn dĩ là một màn đêm tăm tối, và cũng chẳng có ý nghĩ sẽ chịu trách nhiệm với bất kì một người phụ nữ nào trong đời. Sự xuất hiện ngoài ý muốn của Triệu Mai đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của người đàn ông ấy, cô mang lại những ngôi sao sáng lấp lánh cho bầu trời tăm tối, đem lại hy vọng hạnh phúc cho trái tim đã cằn cỗi trải đời. Một Triệu Mai đơn thuần, một cô gái bình thường đến vậy cứ thế mà chiếm trọn cả trái tim anh. “Tình không biết đến từ đâu, sâu đậm tự bao giờ”.

Anh luôn muốn dùng sức mạnh của bản thân để bảo vệ cô khỏi hiểm nguy và cả sự dơ bẩn luôn bủa vây quanh mình. Nhưng Mai Mai cần phải học cách trưởng thành để ở bên cạnh anh. Bởi thế giới này vốn dĩ rất tàn nhẫn. “Mai Mai, em phải học cách trưởng thành. Dù là bố mẹ em hay bất cứ người nào khác cũng không thể chăm sóc em cả đời, sớm muộn gì em cũng phải đối mặt với tất cả. Trước mặt người khác em chỉ nên nói ba phần, không thể phơi hết ruột gan mình. Em phải ghi nhớ câu nói này và luôn nhắc nhở bản thân”. “Những chuyện em đã làm, bất kể đúng hay sai, em phải học cách chịu trách nhiệm, không thể suốt ngày né tránh, em nghe rõ chưa.”

Trong những chương đầu của truyện, lòng tôi rất mơ hồ về tình cảm của Tôn Gia Ngộ và Triệu Mai khi anh chưa từng thổ lộ với cô về việc làm ăn hay rắc rối của mình, phải chăng anh chỉ đang bù đắp cho việc “tôi không biết đây là lần đầu của em”. Mãi đến ngày hai người lạc vào trận bão tuyết ở vùng Carpathians, tôi mới biết hóa ra đó cũng là một loại yêu thương. Khi sự sống và cái chết chỉ còn là một ranh giới tôi mới thấy Tôn Gia Ngộ chân thật với mình nhất. Anh bằng lòng làm tất cả mọi thứ kể cả dâng tặng tính mạng của mình để bảo vệ Mai Mai, anh chịu lạnh để đưa áo cho cô, bắt cô ăn trong khi anh mới là người bị bệnh. Một người bình ổn đến mức như “vô tâm vô tính” cũng có lúc sợ, nhưng không phải sợ cho chính mình. “Anh là tai hoạ của cuộc đời, chết không đáng tiếc anh chỉ sợ liên lụy đến em”.

Có một điều mà Gia Ngộ luôn luôn phủ nhận ở bản thân đó là sự lương thiện. Nếu anh không lương thiện liệu có thể giúp đỡ mẹ con Valerie, có thể quan tâm đến bà Nina, có thể quen biết được Trình Duệ Mẫn và Khâu Vĩ và sao có thể để vuột mất kẻ thù rồi bị cắn trả đau đớn đến như vậy? Tôi rất muốn trách anh tại sao lại lương thiện một cách ngu ngốc như vậy, nhưng rồi nhìn lại tôi vẫn không làm được bởi mấy ai khi gợi lại nỗi hối tiếc cả đời, khi bị đánh vào chỗ yếu mềm nhất mà vẫn chống đỡ được. Thay vào đó tôi thương anh, hối hận thay cho anh nhiều hơn.Vào cái đêm Triệu Mai tìm đến, tôi chết đứng người khi anh quyết định báo cảnh sát bởi Tôn Gia Ngộ không phải là một kẻ ngốc, anh rõ hơn bất cứ ai sẽ phải đối mặt với những gì. Ban đầu anh đã nghĩ cho cô một đường thoát, sợ cô rơi vào tay bọn người kia sẽ sống không bằng chết, chi bằng chết đi và Triệu Mai cũng không hề sợ hãi. Nhưng đến sau cùng anh vẫn không thể làm được điều ấy, anh buông bỏ tất cả, chấp nhận cái kết cho số phận của mình vì để bảo vệ người con gái anh yêu nhất. Đáng lẽ anh còn thể có con đường khác cho mình nhưng vì sự an toàn tuyệt đối của Mai Mai anh bất chấp tất cả đi vào ngõ cụt không thể vãn hồi.

Trên đời này thật sự tồn tại một người đàn ông như vậy chăng? Một Tôn Gia Ngộ hết lòng vì Triệu Mai, một Tôn Gia Ngộ dám làm tất cả vì cô gái ấy. Một Tôn Gia Ngộ đến những giây phút cuối đời cũng không thể sống cho bản thân mình. Lần cuối cùng gặp mặt cô, anh đã nhẫn tâm bao nhiêu mới có thể buông bỏ yêu thương mà hờ hững lạnh nhạt như vậy. Anh giấu cô bệnh tật của mình, anh âm thầm chịu đựng, mong cô vì thế mà ghét bỏ anh để cô sống tiếp quãng đời còn lại như những cô gái 22 tuổi khác. Ngày hôm đó Triệu Mai đau lòng biết bao “Đúng là tên khốn, sao tôi có thể quen biết anh ấy, sao tôi có thể yêu anh ấy như vậy”.

Để rồi nhận lại một câu hỏi khiến người ta chết lặng: “Rốt cuộc cô hiểu cậu ấy đến bao nhiêu?” Phải, Triệu Mai hiểu được bao nhiêu về anh?

Nhưng nhiều hay ít thì sao chứ, dù thời gian quay ngược trở lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, cô cũng không thay đổi lựa chọn của mình.

“Quả thực tôi không hiểu anh. Lúc đầu tôi bị vẻ đẹp trai, phòng lưu của anh thu hút, không thể nhìn thấy được mặt trái của ánh trăng. Đợi đến khi tỉnh ngộ, tôi đã chìm sâu xuống đáy, không còn cách nào thoát khỏi cũng chẳng thể quay đầu”. Anh ta bí ẩn khó đoán, nhưng tình yêu đối với Mai Mai lại quá rõ ràng.

Còn Mai Mai cô vì cứu Tôn Gia Ngộ mà hiến thân mình cho người đàn ông khác với cái giá 22 ngàn đô. Nhưng Triệu Mai đánh giá cao bản thân quá rồi, thứ cô bỏ ra vì tình yêu lại trở thành vũ khí đâm ngược lại Tôn Gia Ngộ buộc anh phải bỏ hết sự nghiệp gây dựng cả đời. Tôi không dám tưởng tượng cảm giác của anh khi chứng kiến cảnh tượng đó. Có chăng là sự bất lực, đau khổ, chua xót và bi ai tột độ. Còn Mai Mai cô phải vượt qua sự dơ bẩn, khinh rẻ đó như thế nào? Đến cuối cùng đôi cánh của anh cũng không thể bảo vệ được Mai Mai, không bảo vệ nổi sự trong sạch của cô. Vì Triệu Mai, một Tôn Gia Ngộ sẵn sàng từ bỏ tất cả, vì một Tôn Gia Ngộ, Triệu Mai chẳng tiếc thân mình. Tôi tự hỏi yêu là gì mà có thể khiến con người ta rồ dại đến vậy, hi sinh nhiều đến vậy?

Đến cuối cùng, Tôn Gia Ngộ vẫn nhẫn tâm như vậy, anh để Mai Mãi tuyệt vọng mà rời khỏi Odessa.

“Tôn Gia Ngộ nói đúng thành phố này không có duyên với tôi. Tôi muốn xóa sạch những kí ức liên quan đến thành phố này. Tôi sẽ không bảo giờ quay trở lại nơi đây.” Rốt cuộc những năm tháng cuối đời anh đã sống thế nào, đối mặt với bệnh tật bủa vây thế nào khi không có cô gái ấy bên cạnh.

Lúc hấp hối anh đã hỏi Trình Duệ Mẫn: “Nếu tôi ích kỷ giữ cô ấy bên mình, có phải lúc “lên đường” tôi sẽ không sợ hãi như bây giờ?”

Tình yêu của anh thật sự rất to lớn, lớn tới mức trong những tháng ngày sợ hãi nhất, cần người con gái ấy bên cạnh nhất vẫn chấp nhận buông tay chỉ vì không muốn cô day dứt, muốn cô ấy có cuộc đời vui vẻ hạnh phúc, muốn cô ấy có con đường tương lai tươi đẹp mà bằng lòng chấp nhận mọi giá. Chắc hẳn cũng có giây phút nào đó anh mong mình ích kỉ để có thể giữ Triệu Mai bên cạnh. Nhưng nếu có thể chọn lựa lại lần nữa, anh chắc chắn vẫn sẽ chọn để rời đi, để cô từ bỏ tất cả, để anh sống với sự sợ hãi và cô đơn cuối đời,..

Triệu Mai lúc mở phòng bì anh để lại có một tờ giấy kẹp giữa xấp tiền, trên cùng là hai chữ: “Mai Mai”, bên dưới là một khoảng trống trắng tinh, cuối cùng mới là dòng chữ xiêu vẹo: “Em hãy quên hết tất cả, tiếp tục theo đuổi ước mơ của em. Hãy tiến về phía trước, rồi sẽ có người yêu em hơn anh”.

Mai Mai của lúc đó đọc xong những dòng ấy chỉ thấy mỉa mai, mà chẳng thể hiểu nổi khoảng trống trắng tinh ấy có nghĩa gì cho đến buổi chiều của một năm rưỡi sau đó khi cô phát hiện bức ảnh được lấy ra từ quyển kinh thánh đã sờn bốn góc, tấm ảnh ở bên anh cho tới khoảnh khắc rời xa cuộc đời, tấm ảnh của Triệu Mai năm cô 22 tuổi với nụ cười hồn nhiên mà nhìn về phía ống kính.

“Đằng sau tấm ảnh có hàng chữ viết tay: “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ!”. Bên dưới đề ngày hai mươi tư tháng tám năm hai không không ba, ngày tôi đau khổ rời khỏi Odessa.”

“Cả thế giới trước mắt tôi dần mất hết sắc màu, cuối cùng chỉ còn lại hai màu đen trắng.Tôi nhớ đến tờ giấy đã bị tôi đốt cháy, hóa ra anh dùng khoảng trống để nói cho tôi biết, anh chỉ có thể làm bấy nhiêu cho tôi.Đáng tiếc lúc đó tôi tưởng mình đã nhìn thấu hồng trần, nhìn thấu đàn ông.Lúc đó do tuổi còn trẻ nên tôi không hiểu.Đến khi tôi hiểu ra thì đã quá muộn màng…”

Tôn Gia Ngộ à Tôn Gia Ngộ có phải khi đứng trước tình yêu thì con người ta trở nên ngu ngốc không? Anh chấp nhận chịu đau để đổi lại hạnh phúc cho Mai Mai nhưng bây giờ hạnh phúc anh đánh đổi ở đâu? Có chăng chỉ là sự đau khổ tột cùng của Mai Mai, sự hối hận gấp trăm gấp ngàn lần. Tôi còn nhớ, trong bóng tối anh từng hỏi cô rằng: “Cho em biết tên tôi em có thể nhớ trong bao lâu?” Bây giờ có câu trả lời cho anh rồi: cả đời thậm chí muôn kiếp về sau cũng không thể quên. Nếu anh ích kỉ thêm một chút, nghĩ cho mình thêm một chút thì có lẽ em chỉ nhớ anh đến hết kiếp này nhưng anh thế này khiến em phải nhớ anh đến muôn kiếp. “Phải chăng đây chính là trò đùa của ông trời, trò đùa của định mệnh. Hóa ra “yêu một người có thể thuận theo ý trời, thuận theo số phận nhưng không thể thuận theo chính mình.”

Tôn Gia Ngộ đi rồi để lại Triệu Mai sống trong đau khổ, day dứt, ánh mắt Mai Mai giờ đây lúc nào cũng mang đượm một nỗi buồn, luôn tìm kiếm thứ giờ chẳng còn tồn tại nữa. Đợi chờ trong vô vọng còn đau khổ cả tuyệt vọng. Sống chỉ để tồn tại còn đau khổ hơn cả cái chết.

Gia Ngộ kiếp này anh và Mai Mai đau khổ quá rồi, anh còn nợ cô một lời hứa đến, nợ cô một lễ đường, nợ cô một đời hạnh phúc. Kiếp sau đừng vậy nữa có được không, kiếp sau phải bù đắp trọn vẹn tất cả vụn vỡ của kiếp này có được không?

Cái kết thật sự rất đau lòng có đúng không? Nhưng chính kết thúc này đã để Tôn Gia Ngộ sống mãi trong lòng độc giả, khiến ta chỉ cần nhớ đến “cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ” sẽ không khỏi run rẩy trong lòng trước tình yêu đầy nước mắt, 10 tháng yêu nhau mà như thể đời đời kiếp kiếp, khắc cốt ghi tâm.

Xem thêm: thông tư 77/2012/tt-bca của bộ công an

Tôi nghĩ mọi người nên đọc câu chuyện này một lần hiểu thế nào là một tình yêu bằng hành động, bằng những việc họ làm cho nhau bởi cuộc sống có những thứ mãi mãi cũng không thành lời, chỉ có thể cảm nhận bằng chân tâm. Và cũng là một câu chuyện chân thật với những con người ở đời, có yêu thương có thù hận, có tình nghĩa có phản bội…..

Tạm biệt Odessa thành phố cổ kính chôn chặt một mối tình khắc cốt ghi tâm.Tạm biệt Triệu Mai, cô gái mạnh mẽ cũng yếu mềm.Tạm biệt Tôn Gia Ngộ chàng trai vô tình cũng đa tình.Tạm biệt “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh.”